A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Tối làm về trễ, tấp vô quán ăn cơm tối.

Thấy bà già bán vé số lụm khụm đi đến mời mình mua. Mình lắc đầu từ chối, không dai dẳng năn nỉ như những người khác, bà bỏ đi một mạch. Lát hồi thấy chẳng ai trong quán chịu mua, thấy cũng tội, mình kêu lại hỏi nhỏ:

"Bà có đói không? con mời! "

Bà liền ngồi xuống.

Mình hỏi:

"Bà thích cơm gà hay cơm xá xíu?"

"Xá xíu."

Mình liền gọi cơm. Thấy bà cụ ngồi chung bàn với mình, ngay lúc đó chủ quán cao giọng hỏi:

"Bà ăn cơm hộp mang về ha...!"

Mình nói:

"Không chị, bà ăn tại đây với em", chủ quán đem cơm ra nhưng không mang canh như những khách khác. Mình nhắc nhở:

"Thiếu canh chị ơi".

ngồi trò chuyện với bà cụ! Cụ già quá, nói năng lập bập, chắc tại đói. Bà lựa cơm ăn hết.

Mình hỏi:

"Sao bà hổng ăn xá xíu?"

Bà chỉ vào trong miệng, vừa móp mém nhai vừa nói:

" Răng rụng hết gồi, còn nứơu hông à"

Nhưng tại thích xá xíu, cụ lấy tay xé từng miếng nhỏ cho vào miệng.

Mình cũng bâng quơ một lát, ngó trời, ngó mây mà trong lòng thấy tội tội.

Mình hỏi:

"Con cháu bà đâu hết rồi?"

"Tui sống có mình hà"

"Rồi ai nấu cơm bà ăn?"

"Chỗ nuôi mấy người bán vé số"..

Đang nói chuyện một hồi, cụ quên nên bóc trúng miếng xá xíu to bỏ vô miệng, xong nhả ra, nhìn mình nói:

"Cứng quá"!

Hai bà cháu nhìn nhau cười ..!

Xong mình mời nước và giúp cụ ít tiền. Cụ cảm ơn rồi đi bán tiếp.

Nguồn T.M - TĐ


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Nội dung thông tin cung cấp trên cổng thông tin điện tử: